Please enable Javascript And Refesh (F5)

Không nơi đâu yêu thương ta vô điều kiện như gia đình - Viet Nhap. Com
no comments

Không nơi đâu yêu thương ta vô điều kiện như gia đình

Tự dưng hôm nay đi học được về sớm và căn phòng kí túc 8 người giờ chỉ còn mình tôi nên đâm ra nhớ nhà da diết. Kí ức những ngày thường xuyên mất điện của những năm tháng học cấp 2 tự nhiên ùa về. Vào những buổi đêm mất điện, nếu không cần dùng điện cho việc gì thì bố không bật máy nổ mà nhà tôi chỉ dùng 1 cái đèn gas thắp sáng. Và sau đó cả nhà tôi gồm bố, mẹ và 3 chị em (2 chị lớn lúc đó đã đi làm xa nhà) cùng chen nhau nằm ở giường trong phòng của bố mẹ. Rồi 3 chị em chúng tôi thi nhau kể chuyện cho bố mẹ nghe. Lúc đó mấy đứa cũng đều đã lớn nhưng không hiểu sao lại đua kể chuyện cổ tích mà phải là kể bằng giọng diễn cảm mới chịu. Có thể là Cây khế, Thạch Sanh hay Tấm Cám,… Và điều đặc biệt là sau mỗi câu chuyện sẽ có chuyên mục quảng cáo. Chúng tôi thi nhau gào lên những bài hát trong các chương trình quảng cáo trên TV như là: Lifebouy (1 là… hãy tắm với LB thường xuyên, 2 là… chưa rửa tay là chưa được ăn đó nha…. balabalala) hay là quảng cáo Vinamilk (cần chi cái đôi mắt kiếng khi đôi mắt đã tinh anh. Cần chi cái đôi cao gót khi vóc dáng đã cao to. Cao thật cao… balabalala) vv… Chúng tôi đã rất vui vẻ nói cười thoải mái. Rồi đến lúc có điện trở lại thì lại đua nhau hô cho cả làng biết “có điện rồi!!! Có điện rồi”. Đấy. Quả là một khung cảnh gia đình hạnh phúc đúng không?
Bây giờ chị em tôi đều đã lớn, có người đã lập gia đình, người đi làm, người đi học, tất cả đều đã rời xa vòng tay bố mẹ… Bản thân tôi đã đi học xa nhà được gần 2 năm mà vẫn rất hay nhớ nhà, đặc biệt là lúc ốm đau hay stress thi cử. Vì vậy, tôi vẫn thường xuyên kiếm cớ để về nhà làm nũng bố mẹ ít hôm. 
Thời gian trôi qua… Khi chúng tôi dần khôn lớn thì cũng là lúc bố mẹ dần già đi.
Con cái thường vô tâm, nhận sự yêu thương đùm bọc của cha mẹ như một lẽ đương nhiên mà quên mất một điều quan trọng ” Bố mẹ không thể ở bên mình mãi…”
Có một lần tôi bất giác nhìn vào tay của mẹ tôi thì thấy có vài nốt đồi mồi. Tôi giật mình chạy đi xem tay của bố thế nào. Thất vọng. Tay của ông cũng vậy. Tất cả đều đã điểm vài chấm đồi mồi. “Bố mẹ đã già rồi ư???” Tôi cố chấp không chịu chấp nhận sự thật. Hồi đó tôi còn tự huyễn hoặc bản thân rằng mẹ tôi mới chỉ 40 tuổi thôi. Vâng! Tôi cố chấp nghĩ như vậy trong vòng 5 năm liền. Thế rồi tôi nghĩ đến cuộc đời bố mẹ tôi vất vả nuôi 5 chị em khôn lớn, chưa được thảnh thơi phút giây nào là lòng tôi lại nghẹn ngào. Tự trách bản thân mình chỉ biết làm cho bố mẹ phiền lòng nhiều mà chưa đỡ đần được gì cho đấng sinh thành. Thầm cầu mong cho bố mẹ luôn mạnh khỏe bình an. Cả đời này tôi không thể nào đền đáp hết công ơn trời biển của bố mẹ. Em trai, nếu may mắn em đọc được cái này thì xin em hãy biết suy nghĩ cho bố mẹ, cho gia đình và cho bản thân em. Hãy trưởng thành hơn trong lời nói và hành động để mọi người yên tâm hơn về em. Đừng thấy phiền khi mọi người quan tâm và thường xuyên khuyên nhủ, nhắc nhở em và đặc biệt là Mẹ. Xin hãy trân trọng những phút giây còn được ở bên Người để sau này không bao giờ hối hận, để phải nói “giá như” thì đã quá muộn màng. Hãy ghi nhớ một điều rằng không nơi đâu yêu thương ta vô điều kiện như gia đình, không nơi đâu bao dung cho những lỗi lầm ta mắc phải như gia đình, không nơi đâu bình yên để ta có thể quay về sau bao giông tố cuộc đời như gia đình. Hãy sống chậm lại, nghĩ khác đi và yêu thương nhiều hơn.

avatar